Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin

Rưng rưng màu hoa phượng

Ngày đăng: 13:36 | 25/05 Lượt xem: 72

Bây giờ còn nhớ hay không Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa

 

Bây giờ còn nhớ hay không

Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa

Ngây thơ em rủ anh ra

Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung.

Bây giờ còn nhớ hay không

Anh đem cánh phượng bôi hồng má em

-“Để cho em đẹp như Tiên”

Em không chịu, sợ phải lên trên trời.

-“Lên trời hai đứa đôi nơi

Thôi em chỉ muốn làm người trần gian”

Hôm nay phượng nở huy hoàng

Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau.

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu

Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ

Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa

Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng.

Bây giờ còn nhớ hay không

Đến người em nhận làm chồng? Mà thôi…

Hoa Học Trò, Nhất Tuấn - 1960

          Khi tiếng ve kêu ra rả báo hiệu mùa hè đã đến. Ngoài kia từng chùm hoa phượng nở rực đỏ như màu lửa thắp sáng cả sân trường. Ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh trong bao la, từng làn mây trắng lững lờ, lãng đãng trôi về phương trời vô định. Tiếng trẻ thơ ríu rít nô đùa, ngày chia tay đã đến để sau ba tháng tạ từ chúng lại gặp nhau trong buổi tựu trường. Anh xao xuyến, bâng khuâng nuối tiếc về một thời đã lùi sâu trong dĩ vãng…nhìn thấy, không những thấy bằng trực quan mà bằng cả tâm hồn và trái tim yêu thương “Hôm nay phượng nở huy hoàng/Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau”. Nỗi nhớ em là nỗi nhớ  thường  trực trong anh nhưng mỗi khi hè về phượng nở thì nỗi nhớ ấy lại bùng lên không kém gì hoa phượng bừng đỏ sắc thắm cả một trời. Ký ức ấy “ đỏ”, đẹp như hoa nhưng một nghịch cảnh của nỗi lòng là nhìn hoa thắm đỏ bao nhiêu thì lòng anh lại càng nhớ em bấy nhiêu và chỉ  nhớ là chỉ nhớ thôi chứ  “ Tìm em anh biết tìm đâu bây giờ”.

Bấy lâu nay vì em mà anh đã lạc nhịp. Vì anh và em đã có những buổi, những phút giây  gần nhau. Để nỗi nhớ vào sâu,trong thâm tâm những nỗi niềm trở lại,bay ngang qua những tiếng cười vụng dại, ngỡ  em còn trong  đôi tiếng hát, khi hoa phượng thắm nồng thêm sắc đỏ.Ta xa rồi xa mãi rồi hạ mơ.

          Không hiểu anh đã tự hỏi mình hay hỏi em hay là hỏi cả một miền  dĩ vãng đẹp  “Bây giờ còn nhớ hay không” ? Nhớ mùa hoa phượng vỹ, nhớ những cánh hoa “cháy” lỡ nửa chừng rụng xuống đầy sân. Em ngây thơ rủ anh nhặt về nhà chơi chung. Hai đứa chơi với những trò trẻ con, lấy từng bông sâu chuổi thành vòng để đeo vào cố, đội treo trên đầu. Rồi một ngày anh bỗng hứng lấy xác hoa phượng làm màu phấn hồng đánh lên má em, nghịch thôi, để vui thôi nhưng đâu ngờ em má em hây hây cùng màu hoa phượng đỏ. Ồ đẹp quá ! sao em đẹp thế này, để anh làm em đẹp như tiên “ Anh đem cánh phượng bôi hồng má em. Để cho em đẹp như tiên. Em không chịu, sợ  phải bay lên trời”. Bởi đối với con trai Việt Nam khi so sánh vẻ đẹp của con gái bao giờ cũng đem tiên ra so sánh. Nhưng cuối cùng tiên đâu thấy mà chỉ thấy có em. Nghe anh nói thế em vừa thẹn, vừa vui, vừa nguây nguẩy lắc đầu: “ em không chịu đâu” vì làm tiên em phải lên trời. Em biết làm tiên lên trời là vui, là sướng lắm chứ. Đó là nguyện vọng thiết tha của con người mà em đã biết qua giọng kể của bà, của mẹ, qua các trang truyện cổ tích, thần thoại. Nhưng em không chịu, bởi lên trời là hai đứa hai nơi, buồn lắm ! Lên trời rồi làm sao có được những buổi cùng anh nhặt hoa để cùng chơi chung, để anh làm hồng hồng má em. Chỉ có cỏi trần thôi, chỉ có cuộc đời thật này thôi thì anh với em mới ở gần bên nhau.. Vì muốn gần nhau nên em chỉ muốn “muốn làm người trần gian”

          “ Lên trời hai đứa đôi nơi

           Thôi em chỉ muốn làm người trần gian”

          Ôi sao mà chân thật, sao quá  ngọt ngào. Một vẻ đẹp tâm hồn chân thật ngây thơ một ước mơ đơn giản nhưng vô cùng thanh khiết, thánh thiện, hồng tươi như hoa phượng.

          Nhưng thời gian  là một dòng chảy bất tận mà tuổi học trò chỉ là một đoạn đầu của dòng chảy ấy. Nó phân chia rẻ khúc, hay cùng nhau chan hòa vào biển lớn  là còn phụ thuộc vào “nhân duyên”.                    Chính nhạc  sĩ Nguyễn Văn Tý cũng đã cất lên:

Thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi 
Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi 

…………………………………………..

          Thấy mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi 
          Thấy mùa phượng nở hai đứa mình cùng đi

Và anh cũng thế, nhưng phần nghịch cảnh còn có vẻ “ đậm hơn”.   Nên mới có ngày:          “ Hôm nay phượng nở huy hoàng                                                              
    Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau”.

          Để hôm nay, mỗi khi  phượng nở rưng rưng trên đầu anh lại tìm em. Tìm em nhưng biết tìm đâu. Dòng chảy thời gian đã mang em, mang anh trôi về đôi phía ngược nhau. Càng ngày càng mờ mịt trong sương khói. Xa xăm, mờ mịt còn hơn cõi tiên. Ngày xưa,  em ngỡ lên tiên là cách lỡ đôi lứa, đâu ngờ bây giờ trần gian anh  đâu có gần em

                   Rưng rưng phượng đỏ trên đầu

                   Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ.

Cứ ngỡ ở lại trần gian thì hai đứa sẽ được gần nhau nhưng  đâu ngờ như thế Tìm em không được, anh sống với ký ức, đem dĩ vãng ghép thành thơ. Thế là anh đã tìm em trong trái tim mình. Anh thấy em trong mình qua từng nhịp đập con tim, qua những lần xao xuyến bồi hồi. Xa lắm rồi những tháng năm đầy kỉ niệm, xa lắm khoảng trời tuổi mộng mơ, đã xa rồi thời tuổi thơ vụng dại, xa một thời dấu yêu… chỉ còn lại nổi nhớ, nổi nhớ  hoa phượng đỏ, nhớ về người ta thương.

               “Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa

              Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng”

Đã qua rồi những mộng ước bay xa, trong nuối tiếc anh tìm về kỷ niệm  Anh nói gửi vào bài thơ cuối cùng nhưng đâu phải cuối cùng. Nó đã, đang và sẽ tiếp tục cùng anh sánh đôi trong cuộc sống ở cõi trần này. Bỡi lẽ em đã nói rồi: “ lên trời hai đứa đôi nơi” chỉ có dưới thế thì anh và em mới bên nhau. Dù bên nhau không phải là thực thể con người mà là sự bên nhau của đôi tâm hồn.     

Tình yêu tuổi học trò và màu hoa phượng bao giờ cũng đẹp, cũng thơ luôn làm xao xuyến các tâm hồn, làm rung động các con tim và luôn luôn là đề tài đẹp của những cô cậu học trò.

M.Gorki đã từng nói : “Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu.” Tình yêu vẫn luôn là khúc ca ngọt ngào của muôn đời .Chừng nào con người còn hơi thở, còn khao khát thì
thì trái tim sẽ không thôi rung động vì những cảm xúc yêu thương. Tình yêu tuổi học trò là tình cảm đẹp nhất, trong sáng nhất, thánh thiện nhất và giàu mơ mộng nhất.        

Anh biết vậy, nên mỗi khi hạ về thì nỗi nhớ em và hoa phượng vẫn cháy một màu da diết. Ai có về ngang qua lối cũ, nhặt giùm ta cánh phượng hồng để ép vào tim.
      

                              


                                     

Tác giả: Lê Văn Huân

[Trở về]

Các tin mới hơn:

Các tin cũ hơn:

Thông báo

Liên kết website

BẢN QUYỀN ỦY BAN NHÂN DÂN HUYỆN NÚI THÀNH
Địa chỉ: Đường Chu Văn An - Thị trấn Núi Thành - Núi Thành - Quảng Nam
Điện thoại: 0235… Fax: 02353.570.560
Email: nuithanh@quangnam.gov.vn
Phát triển bởi Trung Tâm Công Nghệ Thông Tin & Truyền Thông Quảng Nam (QTI)